雨夜自遣

明代 沈周
需霽寥寥坐夜長,呼童轉燭更添香。澄懷有物嫌詩在,聾耳無聞並雨忘。 頭上青天終自出,人間白屋暫相當。明朝補漏吾還得,手把黃茅作向陽。
liáo liáo zuò zhǎng   tóng zhuǎn zhú gèng tiān xiāng chéng huái yǒu xián shī zài lóng   ěr wén bìng wàng    
tóu shàng qīng tiān zhōng chū   rén jiān bái zàn xiāng dāng míng cháo lòu hái shǒu   huáng máo zuò xiàng yáng