雨夜與模論中原旦起模與徐惇濟

宋代 葉夢得
千年石頭城,突兀真虎踞。蒼茫劫火餘,尚復留故處。 大江轉洪濤,騰踏不可御。空城寂寞潮,日暮獨東去。 登臨欲弔古,俯視極千慮。吾兒勇過我,蓐食穿沮洳。 謂言撫中原,未暇論割據。功名亦何人,我老聊自恕。 他年報國心,或可借前箸。無為笑頹然,已飽安用飫。
qiān nián shí tou chéng   zhēn cāng máng jié huǒ shàng   liú chǔ    
jiāng zhuǎn hóng tāo   téng kōng chéng cháo   dōng    
dēng lín diào   shì qiān ér yǒng guò   shí chuān 穿    
wèi yán zhōng yuán   wèi xiá lùn gōng míng rén   lǎo liáo shù    
nián bào guó xīn   huò jiè qián zhù wéi xiào tuí rán   bǎo ān yòng