雨夜排悶

宋代 陸游
村巷時時雨,江城夜夜砧。 沉憂羈客夢,孤憤遠臣心。 身病常須藥,囊空未贖琴。 明朝鏡中發,飽受雪霜侵。
cūn xiàng shí shí   jiāng chéng zhēn
chén yōu mèng   fèn yuǎn chén xīn
shēn bìng cháng yào   náng kōng wèi shú qín
míng cháo jìng zhōng   bǎo shòu xuě shuāng qīn