雨夜偶書

宋代 陸游
高臥空堂風雨來,更闌頻看燭花摧。 新涼蕭爽秋期近,多病侵尋老境催。 萬事極知終變滅,一官那得久低回。 床頭幸有楞枷在,更炷燼香手自開。
gāo kōng táng fēng lái   gēng lán pín kàn zhú huā cuī
xīn liáng xiāo shuǎng qiū jìn   duō bìng qīn xún lǎo jìng cuī
wàn shì zhī zhōng biàn miè   guān de jiǔ huí
chuáng tóu xìng yǒu léng jiā zài   gèng zhù jìn xiāng shǒu kāi