雨夜留戴子共榻

明代 釋函可
爾從北山來,日暮扣荒寺。開門兩面愁,不語淚及趾。 半月絕相聞,豈意俱復在。我心猶恍惚,是魂或是爾。 衣破露肘臂,所苦不得死。相與藉草團,夜深僵無寐。 大雨黑颼颼,點滴到肝髓。忽憶田中農,一聽能無喜。 雨喜復雨愁,天心安有二。
ěr cóng běi shān lái   kòu huāng kāi mén liǎng miàn chóu   lèi zhǐ
bàn yuè jué xiāng wén   zài xīn yóu huǎng   shì hún huò shì ěr
zhǒu   suǒ de xiāng cǎo tuán   shēn jiāng mèi
hēi sōu sōu   diǎn dào gān suǐ tián zhōng nóng   tīng néng
chóu   tiān xīn ān yǒu èr