雨夜感懷

宋代 陸游
點滴空階雨送涼,青燈對影獨淒傷。 身如病木驚秋早,心似鰥魚怯夜長。 鑄得黃金猶有術,掃空白髮定無方。 蕭然禪榻君休笑,一卷殘書伴枕傍。
diǎn kōng jiē sòng liáng   qīng dēng duì yǐng shāng
shēn bìng jīng qiū zǎo   xīn shì guān qiè zhǎng
zhù huáng jīn yóu yǒu shù   sǎo kòng bái dìng fāng
xiāo rán chán jūn xiū xiào   juàn cán shū bàn zhěn bàng