雨夜

清代 陳忠平
覦破窗簾薄,寒氛不肯收。一燈孤似豆,漆夜黯如囚。 舂夢風兼雨,滴階長且悠。倚床詩在抱,聊以析吾愁。
chuāng lián báo   hán fēn kěn shōu dēng shì dòu   àn qiú    
chōng mèng fēng jiān   jiē zhǎng qiě yōu chuáng shī zài bào liáo   chóu