餘姚陳處士輓詩

明代 楊士奇
桂樹生堂階,秋霜悴其英。秋霜自恆化,能不懷芳馨。 人無金石資,安得獨長生。形質雖化盡,惟善遠益稱。 緬彼林居士,素履篤幽貞。恂恂孝友德,坦坦君子行。 推己務惠濟,潔身謝浮雲。一朝盡天年,奄茲三紀盈。 松柏繞丘墓,凌雲郁青青。終令懷德者,憑軾愴中情。
guì shù shēng táng jiē   qiū shuāng cuì yīng qiū shuāng héng huà néng   huái fāng xīn    
rén jīn shí   ān cháng shēng xíng zhì suī huà jǐn wéi   shàn yuǎn chēng    
miǎn lín shì   yōu zhēn xún xún xiào yǒu tǎn   tǎn jūn xíng    
tuī huì   jié shēn xiè yún zhāo jǐn tiān nián yǎn   sān yíng    
sōng bǎi rào qiū   líng yún qīng qīng zhōng lìng huái zhě píng   shì chuàng zhōng qíng