玉岩有感

宋代 黃師參
游山苦無侶,獨行亦自佳。不羨籃輿穩,軟草供蒲鞋。 小僧倚門問,客從何處來。長嘯不復答,露坐面山隈。 往謁玉岩翁,縞衣絕纖埃。祠宮蔽風雨,碑碣荒莓苔。 四山壯幽閒,百感攖我懷。先生竟何之,山猿朝夕哀。 出處非有意,於道相縈迴。翁看嶺表人,白骨漫成堆。 所見明且哲,屢表乞歸骸。佇立三太息,歸思落日催。
yóu shān   xíng jiā xiàn lán wěn 輿 ruǎn   cǎo gōng xié    
xiǎo sēng mén wèn   cóng chǔ lái cháng xiào   zuò miàn shān wēi    
wǎng yán wēng   gǎo jué xiān āi gōng fēng bēi   jié huāng méi tái    
shān zhuàng yōu xián   bǎi gǎn yīng huái xiān sheng jìng zhī shān   yuán zhāo āi    
chū chù fēi yǒu   dào xiāng yíng huí wēng kàn lǐng biǎo rén bái   màn chéng duī    
suǒ jiàn míng qiě zhé   biǎo guī hái zhù sān tài guī   luò cuī