寓言一首讞獄丹徒感事而作

清代 李超瓊
治民不恃法,寬猛施貴當。愛民不在跡,喣嫗禍轉釀。 蚩愚亦何知,意溢情易放。可親不可褻,實惠恆相忘。 昔聞西鄰叟,容容具雅量。出見同巷兒,果餌必分饟。 一朝饋未周,面詬來無妄。又聞東鄰媼,愛子情盎盎。 方深舐犢懷,已見食梟狀。優容既養奸,濫予亦叢謗。 昨來案爰書,眥裂難曲諒。靜思蠢爾徒,誰使恣凶抗。 百錢害所基,駢首良悲愴。所以鄭大夫,火烈稱良相。 寓言即自箴,小惠安足尚。
zhì mín shì   kuān měng shī guì dāng ài mín zài   huò zhuǎn niàng    
chī zhī   qíng fàng qīn xiè shí   huì héng xiāng wàng    
wén 西 lín sǒu   róng róng liàng chū jiàn tóng xiàng ér guǒ   ěr fēn xiǎng    
zhāo kuì wèi zhōu   miàn gòu lái wàng yòu wén dōng lín ǎo ài   qíng àng àng    
fāng shēn shì huái   jiàn shí xiāo zhuàng yōu róng yǎng jiān làn   cóng bàng    
zuó lái àn yuán shū   liè nán liàng jìng chǔn ěr shuí   shǐ 使 xiōng kàng    
bǎi qián hài suǒ   pián shǒu liáng bēi chuàng suǒ zhèng dài huǒ   liè chēng liáng xiāng    
yán zhēn   xiǎo huì ān shàng