寓言

宋代 趙孟堅
詡詡言詞巷陌兒,傾心反目易安危。可嗟香盡蝶猶戀,誰謂機萌鷗不知。 寥落丹青秋後扇,縱橫黑白局中棋。料應主意非疏賈,其奈難祛絳灌疑。
yán xiàng ér   qīng xīn fǎn ān wēi jiē xiāng jǐn dié yóu liàn shuí   wèi méng ōu zhī    
liáo luò dān qīng qiū hòu shàn   zòng héng hēi bái zhōng liào yìng zhǔ yi fēi shū jiǎ   nài nán jiàng guàn