寓言

宋代 劉克莊
赤肉團終當敗壞,臭皮袋死尚貪痴。 生憎銅鏡催白髮,殘著珠襦待赤眉。 高築迷樓愁鬼瞰,多為疑冢怕人知。 吾評裸葬尤堅久,來往何曾掛一絲。
chì ròu tuán zhōng dāng bài huài   chòu dài shàng tān chī
shēng zēng tóng jìng cuī bái   cán zhe zhū dài chì méi
gāo zhù lóu chóu guǐ kàn   duō wèi zhǒng rén zhī
píng luǒ zàng yóu jiān jiǔ   lái wǎng zēng guà