寓言

唐代 齊己
造化安能保,山川鑿欲翻。精華銷地底,珠玉聚侯門。 始作驕奢本,終為禍亂根。亡家與亡國,雲此更何言。
zào huà ān néng bǎo   shān chuān záo fān jīng huá xiāo   zhū hóu mén
shǐ zuò jiāo shē běn   zhōng wèi huò luàn gēn wáng jiā wáng guó   yún gèng yán