予戲作水墨四紙張慶符有詩因用其韻

宋代 胡銓
姑孰先生方遣化,飢食饞涎餐餅畫。 信知時必窮乃工,忍窮誰復如公者, 崎嶇我已羈江湖,僂肩如我世恐無。 從來畫亦窮乃妙,兩窮相值真堪吁。 平生笑坡夸四板,祗愛丹青非道眼, 豈如淡墨出天然,雪欲來時水雲晚。 先生一見輒傾倒,回觀濁世秋毫小。 不須更羨釣魚翁,已自超然游漢表。
shú xiān sheng fāng qiǎn huà   shí chán xián cān bǐng huà  
xìn zhī shí qióng nǎi gōng   rěn qióng shuí gōng zhě  
jiāng   lóu jiān shì kǒng  
cóng lái huà qióng nǎi miào   liǎng qióng xiāng zhí zhēn kān  
píng shēng xiào kuā bǎn   zhī ài dān qīng fēi dào yǎn  
dàn chū tiān rán   xuě lái shí shuǐ yún wǎn  
xiān sheng jiàn zhé qīng dǎo   huí guān zhuó shì qiū háo xiǎo  
gèng xiàn diào wēng   chāo rán yóu hàn biǎo