愚溪在零陵城對岸渡江即至溪甚狹一石澗耳蓋眾山之水流出湘中

宋代 范成大
一水彎環羅帶闊,千古零陵擅風月。取名如許安得愚,因病成妍卻奇絕。 至今鏡淨不可唾,猶恐先生遺翰墨。澤及溪流不庇身,付與後來商巧拙。 我欲扁舟窮石澗,春漲未生寒瀨咽。紛紅駭綠四山空,惟有風篁韻騷屑。 清溪東去客西征,鈷鉧潭邊聊駐節。何時隨汝下瀟湘,歸路三千櫓伊軋。
shuǐ wān huán luó dài kuò   qiān líng líng shàn fēng yuè míng ān yīn   bìng chéng yán què jué    
zhì jīn jìng jìng tuò   yóu kǒng xiān sheng hàn liú shēn   hòu lái shāng qiǎo zhuō    
piān zhōu qióng shí jiàn   chūn zhǎng wèi shēng hán lài yàn fēn hóng hài shān kōng wéi   yǒu fēng huáng yùn sāo xiè    
qīng dōng 西 zhēng   tán biān liáo zhù jié shí suí xià xiāo xiāng guī   sān qiān zhá