雨夕

宋代 陸游
歲旱連夏秋,客袂厭塵土。 欣然成一笑,愛此清夜雨。 瓦檠墮燈燼,銅碗起香縷。 心清病良已,境寂句欲吐。 東溪久枯涸,想像素蛟舞。 分喜到溝池,游魚命儔侶。
suì hàn lián xià qiū   mèi yàn chén
xīn rán chéng xiào   ài qīng
qíng duò dēng jìn   tóng wǎn xiāng
xīn qīng bìng liáng   jìng
dōng jiǔ   xiǎng xiàng jiāo
fēn dào gōu chí   yóu mìng chóu