宇文秀才齋中海柳詠

唐代 孟郊
玉縷青葳蕤,結為芳樹姿。忽驚明月鉤,鉤出珊瑚枝。 灼灼不死花,蒙蒙長生絲。飲柏泛仙味,詠蘭擬古詞。 霜風清颼颼,與君長相思。
qīng wēi ruí   jié wèi fāng shù 姿 jīng míng yuè gōu   gōu chū shān zhī
zhuó zhuó huā   méng méng cháng shēng yǐn bǎi fàn xiān wèi   yǒng lán
shuāng fēng qīng sōu sōu   jūn cháng xiāng