於尉惠詩有流落之嘆次韻招飲

宋代 舒邦佐
一紙西風書客愁,愁來如瀉滿汀洲。 從他夢鹿還爭鹿,休問封侯與不侯。 百歲光陰草頭露,一年好景菊花秋。 人生能著幾緉屐,且為重陽一醉不。
zhǐ 西 fēng shū chóu   chóu lái xiè mǎn 滿 tīng zhōu  
cóng mèng 鹿 hái zhēng 鹿   xiū wèn fēng hóu hóu  
bǎi suì guāng yīn cǎo tóu   nián hǎo jǐng huā qiū  
rén shēng néng zhù liǎng   qiě wéi zhòng yáng zuì