玉堂栽花周正孺有詩次韻

宋代 蘇軾
故山桃李半荒榛,粗報君恩便乞身。 竹簟暑風招我老,玉堂花蕊為誰春。 纖纖翠蔓詩催發,皎皎霜葩發斗新。 只有來禽青李帖,他年留與學書人。
shān táo bàn huāng zhēn   bào jūn ēn biàn 便 shēn  
zhú diàn shǔ fēng zhāo lǎo   táng huā ruǐ wèi shuí chūn  
xiān xiān cuì màn shī cuī   jiǎo jiǎo shuāng dòu xīn  
zhǐ yǒu lái qín qīng tiē   nián liú xué shū rén