寓嘆

宋代 陸游
白首還鄉厭蕨微,倀倀自嘆欲疇依?門庭不掃稀迎客,碪杵無聲未贖衣。 達士共知生是贅,古人嘗謂死為歸。 耕疇幸可期中熟,又報殘蝗接翅飛。
bái shǒu huán xiāng yàn jué wēi   chāng 倀 chāng 倀 tàn chóu   mén tíng sǎo yíng   zhēn chǔ shēng wèi shú
shì gòng zhī shēng shì zhuì   rén cháng wèi wèi guī
gēng chóu xìng zhōng shú   yòu bào cán huáng jiē chì fēi