寓嘆

宋代 陸游
五福惟無富,嗟予得已多。 禪房時托宿,酒市每酣歌。 詩瘦慵看鏡,棋鏖恐爛柯。 殘年猶有幾,切莫負漁蓑。
wéi   jiē de duō
chán fáng shí tuō 宿   jiǔ shì měi hān
shī shòu yōng kàn jìng   áo kǒng làn
cán nián yóu yǒu   qiè suō