寓嘆

宋代 陸游
江上霜風透弊袍,區區無奈簿書勞。 衰遲始憶壯遊樂,仕宦更知歸臥高。 人怪羊裘忘富貴,我從牛儈得賢豪。 俗間問訊真成嬾,有手惟堪把蟹螯。
jiāng shàng shuāng fēng tòu páo   nài 簿 shū láo
shuāi chí shǐ zhuàng yóu   shì huàn gèng zhī guī gāo
rén guài yáng qiú wàng guì   cóng niú kuài xián háo
jiān wèn xùn zhēn chéng lǎn   yǒu shǒu wéi kān xiè áo