寓嘆

宋代 陸游
人生各自有窮通,世事寧論拙與工。 裹馬革心空許國,不龜手藥卻成功。 早朝玉勒千門雪,夜坐蓬窗萬壑風。 借得奇書且勤讀,小兒能續地爐紅。
rén shēng yǒu qióng tōng   shì shì níng lùn zhuō gōng  
guǒ xīn kōng guó   guī shǒu yào què chéng gōng  
zǎo cháo qiān mén xuě   zuò péng chuāng wàn fēng  
jiè shū qiě qín   xiǎo ér néng hóng