寓嘆

宋代 陸游
久矣門無客,高齋獨掩扉。 敢言消壯志,要是息危機。 清露夜自滴,孤雲寒不歸。 晨炊勿關念,更典篋中衣。
jiǔ mén   gāo zhāi yǎn fēi
gǎn yán xiāo zhuàng zhì   yào shì wēi
qīng   yún hán guī
chén chuī guān niàn   gèng diǎn qiè zhōng