寓嘆

宋代 陸游
荷戈常記壯遊時,齒豁頭童不自知。 已分功名非力致,更悲文字與年衰。 端居漸覺從人嬾,熟睡偏於聽雨宜。 自斷歸休君勿怪,一杯薺糝敵瓊糜。
cháng zhuàng yóu shí   chǐ huō tóu tóng zhī
fēn gōng míng fēi zhì   gèng bēi wén nián shuāi
duān jiàn jué cóng rén lǎn   shú shuì piān tīng
duàn guī xiū jūn guài   bēi sǎn qióng