寓嘆

宋代 陸游
憶昔建炎南渡時,兵間脫死命如絲。 奉親百口一身在,許國寸心孤劍知。 坐有客瘖堪共醉,身今病忘莫求醫。 出門但畏從人事,臨水登山卻未衰。
jiàn yán nán shí   bīng jiān tuō mìng
fèng qīn bǎi kǒu shēn zài   guó cùn xīn jiàn zhī
zuò yǒu yīn kān gòng zuì   shēn jīn bìng wàng qiú
chū mén dàn wèi cóng rén shì   lín shuǐ dēng shān què wèi shuāi