寓嘆

宋代 陸游
短髮不禁搔,紓悲賴濁醪。 潦收溪瀨急,木落寺樓高。 善飯余何欠?看雲亦足豪。 今朝有奇事,江浦得霜螯。
duǎn jīn sāo   shū bēi lài zhuó láo
lǎo shōu lài   luò lóu gāo
shàn fàn qiàn   kàn yún háo
jīn zhāo yǒu shì   jiāng shuāng áo