諭俗 其一

宋代 劉子翬
故園喪亂餘,歸來復何有。鄰人雖喜在,憂悴成老叟。 為言寇來時,白刃穿田畝。驚忙不知路,夜踏人屍走。 屋廬成飛煙,囊橐無暇取。匹夫快恩讎,王法誰為守。 艱難歷冬夏,遷徙遍林藪。深虞邏寇知,兒啼扼其口。 樹皮為衣裳,樹根作糧糗。還家生理盡,黑瘦面如狗。 語翁翁勿悲,禍福較長久。東家紅巾郎,長大好身手。 荒荒戰場中,頭白骨先朽。
yuán sāng luàn   guī lái yǒu lín rén suī zài yōu   cuì chéng lǎo sǒu    
wéi yán kòu lái shí   bái rèn chuān 穿 tián jīng máng zhī   rén shī zǒu    
chéng fēi yān   náng tuó xiá kuài ēn chóu wáng   shuí wèi shǒu    
jiān nán dōng xià   qiān biàn lín sǒu shēn luó kòu zhī ér   è kǒu    
shù wèi shang   shù gēn zuò liáng qiǔ huán jiā shēng jǐn hēi   shòu miàn gǒu    
wēng wēng bēi   huò jiào cháng jiǔ dōng jiā hóng jīn láng zhǎng   hǎo shēn shǒu    
huāng huāng zhàn chǎng zhōng   tóu bái xiān xiǔ