俞蓀墅示以雜興四首乃用危驪塘所次唐子西韻

宋代 陳著
世運空更禪,人情任覆翻。 浮榮歸墮甑,真味寄污尊。 見客不問事,學農時踏村。 興公舊遊處,長嘯一招魂。
shì yùn kōng gèng chán   rén qíng rèn fān  
róng guī duò zèng   zhēn wèi zūn  
jiàn wèn shì   xué nóng shí cūn  
xīng gōng jiù yóu chù   cháng xiào zhāo hún