雨四首

唐代 杜甫
微雨不滑道,斷雲疏復行。紫崖奔處黑,白鳥去邊明。 秋日新沾影,寒江舊落聲。柴扉臨野碓,半得搗香粳。 江雨舊無時,天晴忽散絲。暮秋沾物冷,今日過雲遲。 上馬迥休出,看鷗坐不辭。高軒當灩澦,潤色靜書帷。 物色歲將晏,天隅人未歸。朔風鳴淅淅,寒雨下霏霏。 多病久加飯,衰容新授衣。時危覺凋喪,故舊短書稀。 楚雨石苔滋,京華消息遲。山寒青兕叫,江晚白鷗飢。 神女花鈿落,鮫人織杼悲。繁憂不自整,終日灑如絲。
wēi huá dào   duàn yún shū xíng bēn chù hēi   bái niǎo biān míng
qiū xīn zhān yǐng   hán jiāng jiù luò shēng chái fēi lín duì   bàn dǎo xiāng jīng
jiāng jiù shí   tiān qíng sàn qiū zhān lěng   jīn guò yún chí
shàng jiǒng xiū chū   kàn ōu zuò gāo xuān dāng yàn   rùn jìng shū wéi
suì jiāng yàn   tiān rén wèi guī shuò fēng míng   hán xià fēi fēi
duō bìng jiǔ jiā fàn   shuāi róng xīn shòu shí wēi jué diāo sàng   jiù duǎn shū
chǔ shí tái   jīng huá xiāo xi chí shān hán qīng jiào   jiāng wǎn bái ōu
shén huā diàn luò   jiāo rén zhī zhù bēi fán yōu zhěng   zhōng