雨思

宋代 韓淲
寂寂無人倍覺秋,雨聲風色驟還收。高林背日孤城腳,細草堆煙古渡頭。 中夜荒雞劉石舞,上林飛雁子卿愁。相看籬菊岩花後,華發清尊可罷休。
rén bèi jué qiū   shēng fēng zhòu hái shōu gāo lín bèi chéng jiǎo   cǎo duī yān tóu    
zhōng huāng liú shí   shàng lín fēi yàn qīng chóu xiāng kàn yán huā hòu huá   qīng zūn xiū