與叔易弈不勝賦著色山水詩一首

宋代 李綱
將軍思訓久為土,龍眠道人亦已亡。誰將丹青寫山水,入我宴坐虛明窗。 峰巒回復吐雲氣,林木窈窕籠煙光。丹楓半落天雨霜,漁舟招招靜鳴榔。 野橋岩寺遞隱見,浦花汀草何微茫。江邊落日尚返照,山頭正作金色黃。 縈青繚白有餘態,卻笑水墨無文章。畫工畫意不畫物,咫尺應須千里長。 具區約略貫苕霅,赤岸髣髴通瀟湘。 安得仙翁一葉艇,使我超忽窮江鄉。
jiāng jūn xùn jiǔ wèi   lóng mián dào rén wáng shuí jiāng dān qīng xiě shān shuǐ   yàn zuò míng chuāng    
fēng luán huí yún   lín yǎo tiǎo lóng yān guāng dān fēng bàn luò tiān shuāng   zhōu zhāo zhāo jìng míng láng    
qiáo yán yǐn jiàn   huā tīng cǎo wēi máng jiāng biān luò shàng fǎn zhào shān   tóu zhèng zuò jīn huáng    
yíng qīng liáo bái yǒu tài   què xiào shuǐ wén zhāng huà gōng huà huà zhǐ   chǐ yìng qiān zhǎng    
yuē lüè guàn tiáo zhá   chì àn fǎng tōng xiāo xiāng  
ān de xiān wēng tǐng   shǐ 使 chāo qióng jiāng xiāng