餘十歲時從亡兄仲氏侍先父攝帥江陵郡圃蠟梅
病眼清晨欲泫霜,誰將幻色對山房。
十年猶記湖陰夢,幾度愁聞漢苑香。
臘雪近春才一白,好花得地更深黃。
只應無復當時意,草木何知我自傷。
bìng
病
yǎn
眼
qīng
清
chén
晨
yù
欲
xuàn
泫
shuāng
霜
,
shuí
誰
jiāng
將
huàn
幻
sè
色
duì
對
shān
山
fáng
房
。
shí
十
nián
年
yóu
猶
jì
記
hú
湖
yīn
陰
mèng
夢
,
jǐ
幾
dù
度
chóu
愁
wén
聞
hàn
漢
yuàn
苑
xiāng
香
。
là
臘
xuě
雪
jìn
近
chūn
春
cái
才
yī
一
bái
白
,
hǎo
好
huā
花
de
得
dì
地
gēng
更
shēn
深
huáng
黃
。
zhǐ
只
yīng
應
wú
無
fù
復
dāng
當
shí
時
yì
意
,
cǎo
草
mù
木
hé
何
zhī
知
wǒ
我
zì
自
shāng
傷
。