浴室觀雨以催詩走群龍為韻得走字

宋代 陳與義
微雲生屋脊,欹枕看培塿。 崔嵬亂一瞬,泰華入搔首。 須臾萬銀竹,壯觀驚戶牖。 摧擊竟自碎,映空白煙走。 余飈送未了,日色在井口。 去冬三寸雪,寒日澹相守。 商量細細融,未覺經旬久, 誰能料天工,辦此穎脫手。 一涼滿天地,平分到庭柳。 葉端嘯餘風,送我一杯酒。 畫屏題細字,盡記同來友。 俗眼之所遺,此事當不朽。
wēi yún shēng   zhěn kàn péi lǒu  
cuī wéi luàn shùn   tài huà sāo shǒu  
wàn yín zhú   zhuàng guān jīng yǒu  
cuī jìng suì   yìng kòng bái yān zǒu  
biāo sòng wèi liǎo   zài jǐng kǒu  
dōng sān cùn xuě   hán dàn xiāng shǒu  
shāng liáng róng   wèi jué jīng xún jiǔ  
shuí néng liào tiān gōng   bàn yǐng tuō shǒu  
liáng mǎn 滿 tiān   píng fēn dào tíng liǔ  
duān xiào fēng   sòng bēi jiǔ  
huà píng   jǐn tóng lái yǒu  
yǎn zhī suǒ   shì dāng xiǔ