玉蕊花

宋代 鄭域
維揚后土廟瓊花,安業唐昌宮玉蕊。 判然二物本不同,喚作一般良未是。 瓊花雪白輕壓枝,大率形模八仙耳。 山溪野路多見之,樵夫摧殘如獮薙。 比之玉蕊似實非,金粟冰絲那有此。 花須中有碧膽瓶,別出瓏總高半指。 清馨靜夜沖九天,招隱瑤台女仙子。 乘風躍馬汗漫遊,偷折繁香分月姊。 紫莖柘葉荼釄條,少到尋常人眼底。 翰林內苑集賢閣,雨露承天近尺咫。 後生不識天上花,又把山礬輕比擬。 葉酸而澀供染黃,不著霜縑偏入紙。 江鄉老少知此名,鄭{左木右希布換右}瑒半無正字。 方言土諺胡舌訛,烏馬成焉固應爾。
wéi yáng hòu miào qióng huā   ān táng chāng gōng ruǐ  
pàn rán èr běn tóng   huàn zuò bān liáng wèi shì  
qióng huā xuě bái qīng zhī   shuài xíng xiān ěr  
shān duō jiàn zhī   qiáo cuī cán xiǎn  
zhī ruǐ shì shí fēi   jīn bīng yǒu  
huā zhōng yǒu dǎn píng   bié chū lóng zǒng gāo bàn zhǐ  
qīng xīn jìng chōng jiǔ tiān   zhāo yǐn yáo tái xiān  
chéng fēng yuè hàn màn yóu   tōu zhé fán xiāng fēn yuè  
jīng zhè tiáo   shǎo dào xún cháng rén yǎn  
hàn lín nèi yuàn xián   chéng tiān jìn chǐ zhǐ  
hòu shēng shí tiān shàng huā   yòu shān fán qīng  
suān ér gōng rǎn huáng   zhù shuāng jiān piān zhǐ  
jiāng xiāng lǎo shào zhī míng   zhèng   { zuǒ yòu huàn yòu   } chàng bàn zhèng  
fāng yán yàn shé é   chéng yān yīng ěr