余去年寄前詩今再過其地而彥征已卒用前韻書驛壁
年少豈知身世浮,心期同老故山秋。誰教玉樹埋黃壤,不許鴒原到白頭。
鼎鼎百年皆夢幻,悠悠萬事判窮愁。當時鴻雁書來處,今日飄然成獨游。
nián
年
shào
少
qǐ
豈
zhī
知
shēn
身
shì
世
fú
浮
,
xīn
心
qī
期
tóng
同
lǎo
老
gù
故
shān
山
qiū
秋
shuí
。
jiào
誰
yù
教
shù
玉
mái
樹
huáng
埋
rǎng
黃
bù
壤
,
xǔ
不
líng
許
yuán
鴒
dào
原
bái
到
tóu
白
頭
。
dǐng
鼎
dǐng
鼎
bǎi
百
nián
年
jiē
皆
mèng
夢
huàn
幻
,
yōu
悠
yōu
悠
wàn
萬
shì
事
pàn
判
qióng
窮
chóu
愁
dāng
。
shí
當
hóng
時
yàn
鴻
shū
雁
lái
書
chù
來
jīn
處
,
rì
今
piāo
日
rán
飄
chéng
然
dú
成
yóu
獨
游
。