雨晴至園中

宋代 陸游
入夏經月雨,園路久已荒。 今朝偶一到,蒿艾如人長。 豈惟蛙黽豪,頗覺蜂蝶狂。 悵然懷故山,舍東百本桑。 迨此積雨余,枝葉沃以光。 父老適相遇,藉草揮一觴。 一觴頹然醉,笑語相扶將。 賦詩示兒子,此樂未易忘。
xià jīng yuè   yuán jiǔ huāng  
jīn zhāo ǒu dào   hāo ài rén zhǎng  
wéi miǎn háo   jué fēng dié kuáng  
chàng rán huái shān   shě dōng bǎi běn sāng  
dài   zhī guāng  
lǎo shì xiāng   cǎo huī shāng  
shāng tuí rán zuì   xiào xiāng jiāng  
shī shì ér zi   wèi wàng