與青原正庵老

宋代 劉過
倦行老矣遍東南,最後青原識正庵。無法更求身外說,有禪應向意中參。 春風繞寺雨花墜,石鼎烹茶泉味甘。暫脫塵囂聊稅駕,與君相對款清談。
juàn xíng lǎo biàn dōng nán   zuì hòu qīng yuán shí zhèng ān gèng qiú shēn wài shuō yǒu   chán yīng xiàng zhōng cān    
chūn fēng rào huā zhuì   shí dǐng pēng chá quán wèi gān zàn tuō chén xiāo liáo shuì jià   jūn xiāng duì kuǎn qīng tán