筠莊亭軒皆以筠名學士兄有詩次韻

宋代 李彌遜
種竹營巢老自如,渭川端不羨商於。 松行外護遮凡木,蓮葉平鋪覆斷渠。 我輩方宜置丘壑,此君可共樂琴書。 軒亭處處成清必,足了一生寧願餘。
zhǒng zhú yíng cháo lǎo   wèi chuān duān xiàn shāng
sōng xíng wài zhē fán   lián píng duàn
bèi fāng zhì qiū   jūn gòng qín shū
xuān tíng chù chù chéng qīng   le shēng nìng yuàn