雲中曲送人十首 其七

明代 李夢陽
自從虜逼雁門關,漢家四野多空壘。行子遙遙看獨戍,桑乾水冰暮沙起。
cóng yàn mén guān   hàn jiā duō kōng lěi háng yáo yáo kàn shù sāng   qián shuǐ bīng shā