雲岩

宋代 馬子嚴
林深路轉山,岩虛雲觸石。 是中立數椽,僅足安一室。 斷罅開碧落,當晝懸心白。 虬櫱掛乳竇,飛鼠傳石脊。 山中古老人,對我誦記憶。 昔為鬼仙家,乃藉巨人力。 劃地剖疆界,印泥遺指跡。 至今百年余,住世三度易。 吾非梅子真,身是江南客。 詹子武夷俟,邂逅願已適。 扶攜一登覽,相與有儔匹。 林逋葉靜能,俱來一同席。 二子善鼓琴,無弦徒掛壁。 日暮雲已歸,今夕竟何夕。 徘徊臥白雲,華胥何處覓。
lín shēn zhuǎn shān   yán yún chù shí
shì zhōng shù chuán   jǐn ān shì
duàn xià kāi luò   dāng zhòu xuán xīn bái
qiú niè guà dòu   fēi shǔ chuán shí
shān zhōng lǎo rén   duì sòng
wèi guǐ xiān jiā   nǎi rén
huà pōu jiāng jiè   yìn zhǐ
zhì jīn bǎi nián   zhù shì sān
fēi méi zhēn   shēn shì jiāng nán
zhān   xiè hòu yuàn shì
xié dēng lǎn   xiāng yǒu chóu
lín jìng néng   lái tóng
èr zi shàn qín   xián guà
yún guī   jīn jìng
pái huái bái yún   huá chǔ