玉女迎春慢(柳)

宋代 彭元遜
淺入新年,逢人日、拂拂淡煙無雨。葉底妖禽自語。小啄幽香還吐。東風辛苦,便怕有、踏青人誤。清明寒食,消得渡江,黃翠千縷。 看臨小帖宜春,填輕暈濕,碧花生霧。為說釵頭裊裊,系著輕盈不住。問郎留否。似昨夜、教成鸚鵡。走馬章台,憶得畫眉歸去。
qiǎn xīn nián   féng rén dàn yān yāo qín xiǎo zhuó yōu xiāng hái dōng fēng xīn   biàn 便 yǒu qīng rén qīng míng hán shí   xiāo de jiāng   huáng cuì qiān
kàn lín xiǎo tiē chūn   tián qīng yūn shī   huā shēng wèi shuō chāi tóu niǎo niǎo   zhù qīng yíng zhù wèn láng liú fǒu shì zuó jiào chéng yīng zǒu zhāng tái   huà méi guī