玉女搖仙佩

清代 吳綺
蓬山萬里,瞥遇仙姿,不是飄風班綴。向月傳神,將花點靨,總有自然佳麗。 眉黛誰堪比。怕遙峰碧嫩,似人非易。想應是、鴛鴦命合,便不相逢、料也難已。 最愛下重簾,燭底杯前,雨嫣雲媚。 何況深憐淺惜,嵌骨相思,忍令白眉拋棄。薦枕楚台,吹簫秦苑,未似而今稱美。 紫袖肩同倚。雕欄畔、還把紅闌香藝。願莫忘、長生夜語。 西陵松柏、久長情意。如辜誓。他年試檢雙鴛被。
péng shān wàn   piē xiān 姿   shì piāo fēng bān zhuì xiàng yuè chuán shén jiāng   huā diǎn zǒng   yǒu rán jiā    
méi dài shuí kān yáo fēng nèn shì   rén fēi xiǎng yìng shì yuān yāng mìng biàn xiāng   féng 便 liào nán          
zuì ài xià zhòng lián   zhú bēi qián   yān yún mèi  
kuàng shēn lián qiǎn   qiàn xiāng   rěn lìng bái méi pāo jiàn zhěn chǔ tái chuī   xiāo qín yuàn wèi   shì ér jīn chēng měi    
xiù jiān tóng diāo lán pàn hái hóng lán xiāng yuàn wàng cháng shēng          
西 líng sōng bǎi jiǔ cháng qíng shì nián shì jiǎn shuāng yuān bèi