運司園亭十詠 其一 山堂

宋代 章楶
古木郁參天,蒼苔下封路。幽花無時歇,丑石終朝踞。 水竹散清潤,煙雲變晨暮。何必憶山林,直有山林趣。
cān tiān   cāng tái xià fēng yōu huā shí xiē chǒu   shí zhōng zhāo    
shuǐ zhú sàn qīng rùn   yān yún biàn chén shān lín zhí   yǒu shān lín