運司園亭十詠 其六 翠錦亭

宋代 章楶
楩楠百尺餘,排列拱檐際。畏日自成陰,隆冬寧滅翠。 虛曠得寂理,懶僻恣濃睡。誰知官府中,獲此沖漠味。
pián nán bǎi chǐ   pái liè gǒng yán wèi chéng yīn lóng   dōng níng miè cuì    
kuàng   lǎn nóng shuì shéi zhī guān zhōng huò   chōng wèi