運司園亭十詠 其八 茅庵

宋代 章楶
竹間構圓庵,所向自瀟灑。珍禽弄巧舌,宛是居山野。 默坐見真心,萬緣盡虛假。勿陋尋尺地,茲焉息意馬。
zhú jiān gòu yuán ān   suǒ xiàng xiāo zhēn qín nòng qiǎo shé wǎn   shì shān    
zuò jiàn zhēn xīn   wàn yuán jǐn jiǎ lòu xún chǐ   yān