雲母泉詩

唐代 李華
晨登玄石嶺,嶺上寒松聲。朗日風雨霽,高秋天地清。 山門開古寺,石竇含純精。洞徹淨金界,夤緣流玉英。 澤藥滋畦茂,氣染茶甌馨。飲液盡眉壽,餐和皆體平。 瓊漿駐容發,甘露瑩心靈。岱谷謝巧妙,匡山徒有名。 願言構蓬蓽,荷鍤引泠泠。訪道出人世,招賢依福庭。 此心不能已,寤寐見吾兄。曾結潁陽契,窮年無所成。 東西同放逐,蛇豕尚縱橫。江漢阻攜手,天涯萬里情。 恩光起憔悴,西上謁承明。秋色變江樹,相思紛以盈。 猿啼巴丘戍,月上武陵城。共恨川路永,無由會友生。 雲泉不可忘,何日遂躬耕。
chén dēng xuán shí lǐng   lǐng shàng hán sōng shēng lǎng fēng   gāo qiū tiān qīng
shān mén kāi   shí dòu hán chún jīng dòng chè jìng jīn jiè   yín yuán liú yīng
yào mào   rǎn chá ōu xīn yǐn jǐn méi shòu   cān jiē píng
qióng jiāng 漿 zhù róng   gān yíng xīn líng dài xiè qiǎo miào   kuāng shān yǒu míng
yuàn yán gòu péng   chā yǐn líng líng fǎng dào chū rén shì   zhāo xián tíng
xīn néng   mèi jiàn xiōng céng jié yǐng yáng   qióng nián suǒ chéng
dōng 西 tóng fàng zhú   shé shǐ shàng zòng héng jiāng hàn xié shǒu   tiān wàn qíng
ēn guāng qiáo cuì   西 shàng chéng míng qiū biàn jiāng shù   xiāng fēn yíng
yuán qiū shù   yuè shàng líng chéng gòng hèn chuān yǒng   yóu huì yǒu shēng
yún quán wàng   suì gōng gēng