雲居勤老以書見邀不果往戲作此頌寄之

宋代 李綱
吾師脫浮玉,振錫來雲居。江邊波浪已遠去,山頂風雷應晏如。 我來問津師草草,咫尺雲岑悵難到。師既拗折柱杖不出山,我亦把定韁繩不下道。 試將此意示叢林,撫掌呵呵同絕倒。
shī tuō   zhèn lái yún jiāng biān làng yuǎn shān   dǐng fēng léi yīng yàn    
lái wèn jīn shī cǎo cǎo   zhǐ chǐ yún cén chàng nán dào shī ǎo shé zhù zhàng chū shān   dìng jiāng shéng xià dào    
shì jiāng shì cóng lín   zhǎng tóng jué dǎo