餘年七十輒和樂天詩以自廣

宋代 吳芾
已是年齡及七旬,田園稍給未全貧。 兒孫初識傳儒業,世俗還稱作貴人。 門外湖山渾可樂,沙頭鷗鷺更相親。 莫將塵事干吾慮,已向君王乞此身。
shì nián líng xún   tián yuán shāo gěi wèi quán pín
ér sūn chū shí chuán   shì hái chēng zuò guì rén
mén wài shān hún   shā tóu ōu gēng xiāng qīn
jiāng chén shì gàn   xiàng jūn wáng shēn