允迪以羊膏瀹茗飲呂景實景實有詩嘆賞仆意未然輒次原韻

宋代 劉一止
精金不受釧釵辱,瑞草何曾取膏腹。乳花粥西名已非,薦以羊肪何太俗。 山林鐘鼎異天性,難遣華腴偶窮獨。森森正味苦且嚴,玉質無瑕誰敢戮。 君家饌林多錯本,讀罷流涎誑枯吻。故令茗盌變腥膻,遠想黃封雪花醞。 呼酪為奴逢彼怒,自惜爭雄巧相污。 我寧不飲信我說,獨喜君詩有神助。君不見穆家兄弟故可人,概以骨鯁恐異趣。
jīng jīn shòu chuàn chāi   ruì cǎo zēng gāo huā zhōu 西 míng fēi   jiàn yáng fáng tài
shān lín zhōng dǐng tiān xìng   nán qiǎn huá ǒu qióng sēn sēn zhèng wèi qiě yán   zhì xiá shuí gǎn
jūn jiā zhuàn lín duō cuò běn   liú xián kuáng wěn lìng míng wǎn biàn xīng shān   yuǎn xiǎng huáng fēng xuě huā yùn
lào wèi féng   zhēng xióng qiǎo xiāng
níng yǐn xìn shuō   jūn shī yǒu shén zhù jūn jiàn jiā xiōng rén   gài gěng kǒng